Thí nghiệm con mèo của schrödinger

Ảnh: Monster Box. Một bên công nghệ từng bảo rằng: “Không có định pháp luật nào phương pháp đồ dùng lý lượng tử bắt buộc thú vị và dễ hiểu cả” <*>....

Bạn đang xem: Thí nghiệm con mèo của schrödinger


*

*
Ảnh: Monster Box.
Một bên khoa học từng bảo rằng: “Không có định phương tiện nào cơ chế đồ vật lý lượng tử đề nghị độc đáo với dễ hiểu cả” <*>.
Quan đặc điểm đó thiệt dễ dàng nắm bắt cùng dễ dàng đón nhận. Nhưng tất cả thực chúng ta chuẩn bị “thông cảm” đến thiết bị lý lượng tử về sự cực nhọc hiểu của nó hay là không, khi biết rằng chính vật lý lượng tử đã có lần loại gián tiếp đưa ra ý kiến không giống rằng: “Không bao gồm định lao lý làm sao mức sử dụng nhỏ mèo ko được vừa sinh sống vừa bị tiêu diệt cả”.
Vì bên dưới góc độ vật lý lượng tử, quả thật một bé mèo rất có thể đồng thời nghỉ ngơi trong tâm trạng chồng chập vừa sống vừa chết. Và đúng là Khi đang nghĩ về đi nghĩ lại, chẳng bao gồm bất kỳ định mức sử dụng nào bên trên đời (xung quanh lẽ thường) cho biết thêm kia là vấn đề vô lý.
Có lẽ các bạn đang xuất hiện chút ít chần chừ, cùng lúc lục kiếm tìm coi liệu trong các lượng kỹ năng ít ỏi sẽ học tập gồm điều gì đang cho biết thêm tuyên tía trên là vô lý hay không, tự định điều khoản bảo toàn năng lượng cho đến có mang cuộc sống vào sinc học… Cảm giác này hoàn toàn hợp lý, và cũng chính là bội nghịch ứng của Albert Einstein cùng nhiều đơn vị công nghệ khác cách đó đúng một gắng kỷ. Vì đồ dùng lý lượng tử ko đông đảo phản trực quan, nó còn vô lý cùng với thực sự khách quan đang vĩnh cửu sống thế giới thực.
Quay quay trở lại một chút ít, sống trước thời điểm Schrodinger suy nghĩ ra phân tích tưởng tượng khét tiếng của ông, tình trạng đồ lý thế giới hơi sôi động. Einstein bấy giờ đồng hồ đã lọt vào mặt hàng ngũ đông đảo công ty thiết bị lý kếch xù tốt nhất đông đảo thời đại, sau khoản thời gian chỉ dẫn một loạt tiên đề cùng giáo lý trực tiếp xích míc với tính chính xác tuyệt đối trước đó của đồ vật lý truyền thống, đồng thời xuất hiện thêm nhiều hướng đi bắt đầu trong tương lai.
Là một fan đang chỉ dẫn số đông lý thuyết mới mẻ và lạ mắt gồm tính cách mạng, Einstein không ngại chuyện thu nạp phát minh new. Dù thế, nhìn bao quát ông vẫn Chịu đựng ảnh hưởng khỏe khoắn bởi tính dự đoán chính xác của đồ vật lý truyền thống. Vì Einstein các lần bảo rằng “Chúa không chơi xúc xắc” <1>. Ông nhận định rằng, hầu hết lắp thêm phần lớn rất có thể dự đân oán được nếu như chúng ta có đủ tài năng với đủ dữ khiếu nại. Như vấn đề tung đồng xu, quăng xúc xắc đa số có thể dự đoán tốt thậm chí là tạo nên công dụng như ý. Nghĩa là, theo Einstein, bạn cũng có thể dự đoán toàn cục mọi cơn sốt sau đây về khía cạnh định hướng trường hợp đầy đủ tài năng thâu tóm biết tin của toàn bộ rất nhiều phân tử khí cũng tương tự hoàn toàn có thể xử trí mớ tài liệu kếch xù ấy.
Có vẻ như đó cũng là cách nhìn thông dụng trong giới khoa học, cho tới trước khi trang bị lý lượng tử Ra đời.
khi thu bé dại về Lever ngulặng tử, quả đât ngơi nghỉ đấy vận động theo các phương pháp khôn xiết khác. Không-thời gian trnghỉ ngơi đề nghị bội phản trực giác: một hạt có thể lộ diện sinh sống nhiều địa điểm vào cùng 1 thời điểm và thường xuyên thranh ma ẩn thrỡ hiện. Cơ học cổ điển tuyệt thuyết tương đối của Einstein cũng không còn đúng với đầy đủ quy chính sách trang bị lý tại chỗ này. Vận tốc cùng thời hạn đa số không còn tương đối. Nhưng gồm một điều tạo nên tranh cãi rộng cả: tính xác suất với độ bỗng dưng tuyệt vời nhất của các phân tử.
Sự đột nhiên hoàn hảo nhất này không giống với sự tự nhiên thông thường của tung đồng xu, xúc xắc tốt công dụng tảo xổ số. Vị trí của một phân tử là bất chợt tuyệt vời, vị bất kỳ con người trở nên tân tiến tới mức làm sao đi chăng nữa, họ trọn vẹn cần yếu thâu tóm được toàn bộ đọc tin tốt đưa ra pân hận được bí quyết buổi giao lưu của nó - điều đó đã được tulặng tía với đồng ý thoáng rộng <2>. Trong Lúc đầy đủ hiện tượng kỳ lạ tự nhiên thường thì đa phần vận động vị bọn chúng là hiệu quả trường đoản cú lượng Khủng thông báo khó khăn thâu tóm và tự này được ứng dụng (nlỗi một quy cơ chế mật mã ai ai cũng biết tuy vậy không nhiều fan hoàn toàn có thể giải), dẫu vậy về khía cạnh lý thuyết bọn họ vẫn thâu tóm được từ rất lâu <3>.
Einstein cho rằng tất cả hầu hết trang bị đều là bỗng nhiên thông thường không còn cả lượt, cùng Mặc dù rằng gật đầu đồng ý với hầu hết công dụng cuối cùng phía trang bị lý lượng tử giới thiệu, ông ko gật đầu cùng với giải pháp giải thích của mình. Chắc chắn bao gồm gì đó bọn họ không biết về đồ dùng lý lượng tử vì vậy dẫn đến những bí quyết diễn giải trọng điểm linh, ông nghĩ cố gắng, với dành phần lớn thời gian còn sót lại trong cuộc sống của mình để “biện hộ nhau” cùng với phần đông bên đồ lý lượng tử làm việc phe trái chiều. Trong Equảng bá paradox, một công trình xây dựng của ông và nhị công ty công nghệ lừng danh khác là Boris Podolsky cùng Nathan Rosen, tất cả viết ví dụ rằng: “Do kia, Shop chúng tôi đề nghị đi mang đến kết luận rằng đa số diễn giải của cơ học tập lượng tử về quả đât thực dựa vào hàm sóng là không hoàn chỉnh” <4>.
Cũng vào công trình ấy, Einstein thuộc đồng sự tin chắc rằng họ vẫn kiếm được viên đạn bạc nhằm bắn nát “con ma cà rồng” đồ lý lượng tử, chính là rối lượng tử (quantum entanglement) <5>. Dựa trên hầu như cách làm từ bỏ phía đồ vật lý lượng tử, đội của Einstein sẽ đúc rút phương pháp cho biết thêm vật lý lượng tử sẽ gián tiếp thừa nhận côn trùng liên hệ đặc biệt quan trọng thân nhị hạt bất kỳ. Hai phân tử này được kết nối một gai dây vô hình dẫu vậy mạnh mẽ, dùng để làm quyết định “số phận” lẫn nhau. Einstein call sẽ là “hành vi ma quái” như một biện pháp cho biết thêm đồ dùng lý lượng tử đã biết thành nhutí hon màu trung ương linh.
Cụ thể, thiết bị lý lượng tử có định hướng spin <6> (tôi đã giản lược phần này) tuyên ba rằng rằng các hạt cơ bạn dạng luôn luân phiên cùng có spin bỗng nhiên cho đến khi được quan lại gần kề. cũng có thể tưởng tượng rằng một hạt electron luôn luôn xoay vòng vòng như thế cho tới lúc 1 nhà công nghệ nhìn và thấy nó tất cả spin hướng xuống, cùng phân tử kia sẽ sở hữu được spin hướng xuống cho tới mãi về sau.
Các bên công nghệ nên chấp nhận rằng cơ hội bọn họ chưa quan lại ngay cạnh, hạt electron ấy đang ở tâm lý nổi loạn chưa xác minh, nhưng chỉ cần chúng ta xẹp mắt vào, chúng đã từ lựa chọn 1 thực chất và trung thành với chủ với thực chất ấy cho đến lúc thiên hà diệt trừ.
Nhưng định hướng Einstein phát triển về rối lượng tử còn hấp dẫn cùng rồ dại rộng. Ông đang sử dụng chủ yếu phần đông bí quyết trước đó của đồ vật lý lượng tử nhằm chỉ ra có những cặp hạt link cùng nhau và cứ đọng mọi khi phân tử này được quan tiền gần kề với sở hữu theo trạng thái spin xuống, hạt cơ đang spin lên ngay lập tức chớp nhoáng.
Các cách làm của vật dụng lý lượng tử còn có thể chấp nhận được câu hỏi một phân tử sống đầu này của ngoài trái đất spin xuống, phân tử cơ ngơi nghỉ đầu cơ dải ngân hà vẫn ngay lập tức nhanh chóng spin lên. Giả sử như nhì phân tử liên kết bằng cách truyền thông tin cho nhau, thì ban bố bây giờ đã truyền đi với vận tốc nkhô cứng rộng hết sức tương đối nhiều lần tia nắng và đang phạm luật tmáu tương đối nhỏ. Nhưng trong cả chũm, bạn dạng thân “đọc tin truyền đi” vào mọi ngoài hành tinh đầy đủ là những hạt với sóng, vậy làm thế nào một phân tử có thể tự thân truyền đi lên tiếng giả dụ đọc tin là 1 trong dạng đồ hóa học tinh vi hơn chính nó?
Bằng cách chỉ ra rằng hồ hết điểm vô lý từ bí quyết của thiết bị lý lượng tử, Einstein tưởng như thành công xuất sắc vào Việc chỉ ra rằng sự “chưa hoàn chỉnh” của vật lý lượng tử cùng các nhà kỹ thuật trái lập không còn bí quyết như thế nào khác đề xuất dẹp đi mớ bí quyết của mình. Hoặc là…
“Đúng là nhỏng thế”, các nhà thiết bị lý lượng tử sinh hoạt phía trái lập vẫn nói lại, đồng ý phần đa hiện tượng lạ vô lý Einstein chỉ ra và nói rằng kia đúng chính xác là bí quyết vật dụng lý lượng tử vận động, tương tự như nói rằng công thức của họ chẳng có gì sai cả, cám ơn Einstein đã hỗ trợ họ đưa ra thêm 1 đồ vật mới lạ cùng giỏi ho. Thành test, thiết yếu Einstein lại vừa phạt hiện nay thêm 1 mối quan hệ tưởng như điên rồ dẫu vậy khả thi vào quả đât lượng tử.
Schrodinger, hiện nay là người đã nhận được được giải Nobel Vật lý phụ thuộc vào tìm ra phương trình Schrodinger bộc lộ hàm sóng giúp tạo thành bước ngoặt cho cả nền thứ lý lượng tử <7>, cũng chấp nhận với Einstein. Bản thân ông cũng cho rằng pmùi hương trình đạt giải Nobel của chính bản thân mình chưa hoàn chỉnh với đề nghị hoàn thiện thêm trong tương lai vì chưng chưa thể giải quyết và xử lý triệt nhằm tính thiên nhiên hoàn hảo của các phân tử cơ bản (nhảy mí: cho tới nay phương thơm trình này vẫn cho thấy rằng nó vẫn khôn xiết hoàn chỉnh). Vì núm, ông cũng hiến đâng thuộc Einstein vào cuộc tranh cãi xung đột để minh chứng rằng thiết bị lý lượng tử phản bội trực giác và còn các thiếu hụt sót.
Chính Schrodinger đã khắc tên hoàn hảo đến rối lượng tử, trải qua phân tách con mèo tưởng tượng của ông. Thí nghiệm ấy được ông miêu tả đúng chuẩn nhỏng nhau:
“Người ta hoàn toàn có thể cơ mà tùy chỉnh đề nghị phần lớn trường thích hợp vô lý. Với nhỏ mèo được nhốt vào buồng thnghiền, cùng đông đảo vật dụng sau (phần đa lắp thêm này phải không xẩy ra con mèo ảnh hưởng tác động đến): một lượng nhỏ dại chất phóng xạ nằm trong đồ vật đo Geiger, đầy đủ bé dại nhằm các ngulặng tử ban đầu phân rã trong một giờ, tuy vậy cũng có Phần Trăm tương tự khiến câu hỏi phân tung ko diễn ra; vào ngôi trường phù hợp xảy ra sự phân tan, máy đếm đã pchờ điện kích hoạt một chiếc búa làm vỡ tung một bình nhỏ tuổi đựng chất độc. Nếu một người nhằm hệ thống này vận hành tự do vào một giờ đồng hồ và không có ngẫu nhiên can thiệp nào, sẽ là phải chăng lúc bạn đó bảo rằng con mèo vẫn sống nếu không có ngulặng tử làm sao bị phân rã. Và ví như gồm bất kỳ nguim tử làm sao phân tan, con mèo đã chết. Hàm sóng của tổng thể hệ thống đã diễn tả rằng mặt vỏ hộp gồm mãi mãi một con mèo vừa sinh sống vừa chết (xin lỗi về phong thái sử dụng từ) với nhì tinh thần này xáo trộn vào nhau.
Trường đúng theo này sẽ cho thấy sự ko xác minh vốn số lượng giới hạn trong trái đất lượng tử, có thể tạo ra sự không xác minh vào trái đất vĩ mô, và chỉ có thể được giải quyết trải qua Việc quan ngay cạnh. Chỉ riêng vấn đề này, đang cho biết thêm sự không ví dụ cùng xích míc. Luôn có một sự biệt lập giữa một tấm hình bị rung hoặc mất nét, với một tấm hình chụp gấp đám mây với sương mù ” <8>.
(Lưu ý, rất nhiều thí nghiệm biểu đạt không đi kèm theo cùng với rất nhiều dữ kiện đặc biệt quan trọng nlỗi phân tử phóng xạ hay hàm sóng, hồ hết không nên cùng không còn trùng khớp cùng với ý thiết bị của Schrodinger, cũng tương tự lệch đi bản chất của cuộc trỡ ràng luận).
Mục đích chủ yếu của xem sét này nhằm mục đích tấn công trực tiếp vào sự vô lý trong việc diễn giải sự chồng chập của các hạt cơ phiên bản. Một lần nữa, Schrodinger và Einstein mong muốn phe trái chiều gật đầu 1 trong những hai thứ, sự vô lý của cách làm, hoặc sự vô lý của hiện nay.
Einstein khôn cùng trung tâm đắc với xem sét này của Schrodinger, tương tự như hồi trước Schrodinger thường xuyên chấp nhận cùng với ông. Einstein nhận định rằng Việc bé mèo vừa sinh sống vừa chết chính xác là sẽ được định giành vào thời gian họ msống hộp ra để quan liêu giáp, tuy nhiên trước đó, mặc dù không có ai biết, thực ra vẫn bao gồm một hiệu quả định sẵn. Cũng như là bài toán tung đồng xu, tuy trù trừ úp tuyệt mnghỉ ngơi trước khi msống tay ra, cơ mà bên dưới bàn tay ấy đồng xu đã sấp hay ngửa.
Con mèo đang chết rồi, hoặc sinh sống rồi, và và đúng là khả năng này may rủi 50/50 chẳng thể dự đoán, mà lại hành động mlàm việc cái vỏ hộp của người xem chỉ nhằm quan liêu cạnh bên cùng chứng thực tác dụng, ko tác động cho thực sự rằng bé mèo đang sống xuất xắc chết trường đoản cú trước kia.
Điều giống như cũng như cùng với rối lượng tử. Einstein tất cả cần sử dụng một ví dụ khét tiếng về song ức chế tay để lý giải lại vật lý lượng tử theo hướng thuận trực giác: một đôi áp lực tay được bỏ riêng rẽ nhì mẫu vào nhì mẫu vỏ hộp bí mật rồi bị đảo lộn hốt nhiên, tiếp nối đặt ở hai đầu Bắc Cực và Nam Cực. Vậy, khi fan giữ dòng vỏ hộp ngơi nghỉ Bắc Cực msống hộp ra cùng thấy trong các số đó là chiếc bít tất tay bên trái, thì tức thì mau lẹ dòng căng thẳng ở Nam Cực là bên yêu cầu theo như đúng ngắn gọn xúc tích thông thường. Nhưng việc msinh sống hộp ra chỉ nhằm quan liêu giáp, còn vấn đề loại áp lực làm sao nằm tại vỏ hộp như thế nào đã có được phương pháp trường đoản cú Lúc bọn chúng được bóc ra <9>.
vì vậy, nhì hạt cơ phiên bản tất cả mối quan hệ quan trọng sinh sống hai đầu thiên hà, vốn đã và đang gồm spin khẳng định từ bỏ trước khi được quan liêu cạnh bên.
Nhưng nếu số đông chuyện đơn giản vậy, cuộc tranh cãi xung đột đã không kéo dài mang lại hàng trăm năm, giữa những bộ não to đùng tuyệt nhất thế giới lúc bấy giờ.
Sau Lúc được nghe về thể nghiệm tưởng tượng bên trên, phía đồ lý lượng tử, rất nổi bật có Niels Bohr, đáp lại rằng:
Kể cả sự vô lý của Einstein cùng Schrodinger vẫn chỉ ra rằng, những chỉ liên quan mang lại mặt dấn thức, nạm do thực thụ bao gồm định khí cụ làm sao kia cơ chế rằng đầy đủ vật dụng không được vận chuyển như vậy.
“Con mèo và đúng là vừa sinh sống vừa bị tiêu diệt. Hai dòng bít tất tay tay đúng là chẳng thể xác minh trong cả Lúc không được lộ diện. Chính bài toán msống hộp quan lại ngay cạnh hiện tượng số phận của con mèo kia, cũng tương tự hai mẫu căng thẳng vốn vẫn ông chồng chập cho đến lúc được xuất hiện. Và Lúc chiếc áp lực tay sinh hoạt Bắc Cực được xác định là trái, chiếc bít tất tay trong vỏ hộp làm việc Nam Cực mang định biến thành đề xuất. Lý ttiết là vậy, không có gì không đúng cả, trong cả lúc nó cạnh tranh hiểu, mà lại do sao nặng nề gọi lại khiến cho nó trnghỉ ngơi bắt buộc sai? Những thử nghiệm trên Tuy đã cho thấy được sự khó phát âm, nhưng bắt buộc chứng minh rằng như thế là sai”.
Lý lẽ của tất cả hai phần đông quan yếu kiểm triệu chứng lại bởi thực nghiệm. Vì ví dụ điển hình thực nghiệm quan giáp thấy “con mèo sẽ sống”, Einstein nói cách khác rằng “mnghỉ ngơi hộp ra thấy nhỏ mèo sống, tức là con mèo trong chiếc hộp trước nay vẫn sinh sống như thế”, còn Bohr thì lại bảo rằng “bé mèo sống vày câu hỏi msống vỏ hộp quan liêu liền kề của bọn họ thấy nó sinh sống, còn trước lúc mlàm việc nó ngơi nghỉ vào tinh thần ko xác định”.
Nhìn bình thường, tất cả hai phe rõ rệt, một mặt cho rằng thế giới lượng tử gồm có “khí cụ địa phương” còn ẩn sâu bên phía trong ấy và chúng ta chưa thể đưa ra được vì chưng giới hạn về công nghệ xuất xắc thừa nhận thức. Đây đó là phe bao gồm quan điểm tương đồng với Albert Einstein với Erwin Schrodinger. Phe còn lại gật đầu với Niels Bohr cùng Werner Heisenberg, nhận định rằng nhân loại này vận động dựa vào các phân tử cơ phiên bản, với những phân tử cơ bản này dựa vào sự bất chợt tuyệt đối hoàn hảo.
Cho mang lại năm 1955, Einstein tạ thế cùng vẫn giữ nguyên cách nhìn rằng đồ lý lượng tử là ngành kỹ thuật chưa hoàn thành xong, cần mới tất cả các cách diễn giải sặc mùi vai trung phong linch cực kỳ nghe đâu trên.
Câu chuyện bé mèo tuyệt nhị dòng căng thẳng tay vốn là hầu hết vật dụng không lâu dài trong thực tế. Chúng, cùng lý thuyết về rối lượng tử, được đúc kết từ các phương pháp trước đó của những đơn vị đồ vật lý lượng tử nhỏng Bohr hay Heisenberg. Những triết lý về spin, tính ngẫu nhiên tuyệt vời và hoàn hảo nhất, sự ko xác định, nguyên lý cô động, hàm sóng… những là đều công trình đặt gốc rễ mang đến kim chỉ nan thứ lý lượng tử. Nhưng Einstein với Schrodinger vẫn dùng chính đầy đủ bí quyết ấy để cho rằng chúng có thể dẫn đến các hiện tượng kỳ lạ vô lý vào đời sống bình thường.
Nhưng thiết bị lý lượng tử kỳ diệu, đáng để theo đuổi vì chưng chúng chỉ dẫn đều trang bị rất là hay ho và mới mẻ: một electron có thể xuất hiện thêm thiên nhiên nghỉ ngơi nhiều vùng khác biệt vào một loạt hành trình ngulặng tử, một hạt cơ bản tất cả spin ko xác định, gia tốc không xác định… với câu hỏi không xác định này là thực chất, chưa hẳn số lượng giới hạn technology của nhỏ bạn, buộc phải đấy là thực sự một cách khách quan. Nhưng chúng lại, theo một phương thức kỳ quái làm sao đó, ngơi nghỉ trong trạng thái xác minh ngay trong khi họ bước đầu quan lại gần kề. Chúng ta ko được phnghiền hỏi ví dụ chi tiết của một phân tử, chính vì vậy là không đúng về mặt thực chất, chỉ có thể hỏi xem “phần trăm chúng xuất hiện sống vùng này là từng nào %”.
Nhóm gần như đơn vị thứ lý ở cả hai phe sẽ tắt thở trước khi cuộc bất đồng quan điểm ngã ngũ. Nhưng thực tiễn vẫn cho biết Einstein đang sai, và trang bị lý lượng tử hoàn toàn đúng.
Sau này, thuộc với việc cải cách và phát triển của công nghệ, hàng loạt thể nghiệm đã có tiến hành với đã cho thấy thực sự rằng: spin của một phân tử chính xác là chẳng thể xác định cho tới Lúc được quan lại gần cạnh, rối lượng tử có vĩnh cửu cùng quả thật câu hỏi xác minh hạt này vẫn ra quyết định luôn spin của hạt cơ, hàm sóng của Schrodinger vẫn đúng và nguyên lý bất định cũng vậy… Đã từng gồm nghiên cứu dùng bao gồm rối lượng tử, một lý thuyết được Einstein với Schrodinger đặt ra chỉ để minh chứng vật lý lượng tử vô lý, nhằm test di chuyển ngay tức khắc một phân tử. Thí nghiệm ấy đã thành công xuất sắc, tới thời điểm này technology này đã rất có thể dịch rời những phân tử ở tầm mức độ phân tử <10>.
Thực tế, đều dế yêu (hoặc lắp thêm tính) chúng ta dùng để gọi được bài viết này cũng khá được tạo cho dựa vào định hướng thiết bị lý lượng tử. Nói chính xác, gần như là toàn thể gần như phát minh sáng tạo công nghệ hiện thời phần đa tới từ định hướng đồ dùng lý vô lý bội nghịch trực giác nói bên trên. Sự vô lý của bọn chúng ko số đông có ích, còn lộ diện tiềm năng khổng lồ lớn sau đây. Vậy, họ hoặc phải thừa nhận rằng nhỏ mèo đúng là vừa sinh sống vừa chết vào cái vỏ hộp của Schrodinger, Hoặc là vật lý lượng tử sai với cả trái đất tân tiến đang sụp đổ.
Lúc Einstein đề ra nhị lựa chọn: hoặc đồng ý phương pháp với diễn giải của đồ lý lượng tử sai, hoặc gật đầu đồng ý sự lâu dài của những sản phẩm vô lý với trực quan của bọn họ thừa túng bấn nhằm đọc chúng; ông tưởng chừng như đã cầm cố cứng cáp phần chiến thắng vào tay vị bạn thông thường sẽ dễ dẫn đến thuyết phục nhằm chọn 1, nhưng lại thực tiễn lại cho thấy 2 new là những gì đang ra mắt.
Sự thành công xuất sắc của đồ vật lý lượng tử không chỉ có giúp thế giới bước đi khoảng cao mới, còn đề ra 1 loạt vụ việc triết học tập. Chúng làm cho lung lay tmáu vớ định, cũng tương tự con gián tiếp lấp định vấn đề tiên tri tốt niềm tin về số phận, do đa số đơn vị cơ bạn dạng độc nhất cấu thành vũ trụ, trái đất cùng tổng thể các gì diễn ra bên phía trong ấy hoạt động một biện pháp tự nhiên hoàn hảo.
Những kim chỉ nan của đồ lý lượng tử phía trong đội gần như triết lý khoa học bội nghịch trực quan nhất, cũng tương tự dễ dẫn đến minh chứng là sai tốt nhất. Nhưng bọn chúng ko sai, cùng điều này lại càng khiến sự tin cậy tăng dần.
Nhỏng vào show truyền ảnh công nghệ danh tiếng Quantum Leap tất cả nhắc, sau khoản thời gian tìm hiểu về thứ lý lượng tử, cho dù vẫn muốn hay không, fan ta cũng không thể nhìn nhận thế giới như cũ được nữa.
Và siêu rất có thể nó sẽ dẫn tới những định hướng ngụy kỹ thuật, bởi vì những người dân không hiểu nhiều gì về kỹ thuật.

Xem thêm: Top 10 Bộ Phim Về Quái Vật Khổng Lồ Hay Nhất, Khủng Long Ăn Thịt Người


*Những đoạn vào ngoặc kép còn nếu không được ghi mối cung cấp phía đằng sau, chưa hẳn trích dẫn thực, chỉ cần lời diễn giải của tín đồ viết.
“There exists no law to lớn rule that quantum physics must be compelling, nor explicit”, said a scientist <*>.
Which is explicit. Nevertheless, lớn “bear with” such an incomprehensibility seems somewhat beyond bearing, for quantum mechanics did indirectly clayên ổn that “there exists no law lớn rule that a cat may not subsist & succumb coevally”.
In quantum physics, a cát can indeed coetaneously be superpositioned in-between life and de-ath. To put it inkhổng lồ perspective, neither has it been any human law (except for common sense) to hold that such a state is contrary to all reason.
Bewildering as it may seem, this even urges us to lớn jog through our modest knowledge memory - from the Conservation of Energy to lớn how biology defines beings - lớn “nitpick” such a statement. Which is fair enough, for it was the very reactions of Einstein & other scientists a century ago: not only is it counterintuitive, quantum physics even “counters” the subjective facts of this world.
Before Schrodinger, the physics field was in its heyday. Bachồng then, Einstein, upon series after series of axioms và conflicting theories with the absolute accuracy inherited from classic physics, had already gained himself the very title of one of the greakiểm tra human physicists, thence propelling forward innovative directions of physics study.
To be the one to put forward every leading-edge theory, Einstein was by no means a diehard. He, nonetheless, was profoundly influenced by classical physics’ predictability. Oftentimes, he claimed that “God does not play dice” <1>, asserting that everything can be anticipated should we be capable enough, and with sufficient data. Results of coin-flipping, & dice-tossing, thus, could be predicted, or even manipulated. Further, humans could, by the book, forecast every future hurricane should we hold the very data of every atmospheric particle, & be capable of processing which.
At an atomic màn chơi, the world, however, operates wildy differently. Wherein space-time becomes somewhat counterintuitive: a particle can coevally continuously pop up at several points, insofar as neither classical mechanics nor Einstein’s theory of relativity can “quell” every other atomic law. Above sầu all, it bears with another woefully controversial thing: the probability and absolute randomness of particles.
At its core, such a thing as absolute randomness sticks out from our human randomness in results of coin-flipping, dicing, & lottery. A particle’s position is absolutely random: however advanced we may be, we can rarely grasp every information, nor maneuver how it must get along; và we have long taken this as incontrovertibly true <2>. Whereas, not-that-absolute randomness can only pop up unpredictably since they bear with an insurmountable amount of data, thus limited applications (a riddle only a handful of persons can solve sầu, for example). By the book, we, however, are all too heedful of which <3>.
Einstein, on the other hvà, assumed that everything was ordinarily random. Forasmuch as he eventually accepted the final results of quantum physicists, Einstein did hardly buy inlớn their reasonings. He purported that there must have sầu been more tough quantum-nut khổng lồ crachồng, which have been spiritually championed, thus spending the rest of his life debating opposing quantum physicists. In Elăng xê Paradox, a collaboration of Einstein with two other prominent scientists, Boris Podolsky and Nathan Rosen, he stated that “We are thus forced lớn conclude that the quantum-mechanical description of physical reality given by wave sầu functions is not complete <4>.
Also within which, they were sure that they had come up with the silver bullet khổng lồ vị away with the quantum physics vampire - quantum entanglement <5>. Given the quantum formula, Einstein extracted another formula lớn evidence that quantum physics indirectly upholded the special relationship between two random particles - an intangible, yet woefully strong rope that binds their “fates”. Calling which “eccentric”, the scientist must have implied that quantum physics had been somewhat religious.
To put inkhổng lồ perspective sầu, this school did propel forward the so-called “particle spin” lớn clayên ổn that fundamentally, every particle forevermore haphazardly spins until it is observed. We can thereby think of an ever-spinning electron observed by a scientist as downward spinning, thence heading downward forever.
Scientists, at this point, had no choice but lớn buy into a fact that before their observations, every particle is “rebelliously unidentified”, which, upon observation, opt for a certain property, adhering to which forever.
Einstein, with his every theory on quantum entanglement, was even more wildly compelling. Simply put, he leveraged exactly every former quantum formula khổng lồ scrutinize the relationship of two particles - that as soon as one is observed spinning downward, the other immediately heads upward.
Those quantum formulas even tolerate such a relationship at universal level: that once one, at one pole of the universe, spins downward, its better half is antrose (spins upward). Suppose that the two particles transmit information back & forth, thus interconnected lớn each other, that “information” will travel at a speed woefully faster than that of light, which, thence, vehemently violates special relativity. Still, how can particles “deliver” those universally-transmitted-data, which is, at its very core, particles & waves - the very material forms overlapping themselves?
Given every effort to evidence the “quantum ridicules”, Einstein himself was assured that he must have sầu been successful in spelling out the quantum physics’ flaws, và urging his dissidents khổng lồ vì away with their formulas. Mustn’t he?
“Yes, it is”, replied opposing quantum physicists, conceding khổng lồ every seemingly absurd phenomena Einstein had pointed to, claiming that it exactly is how quantum physics works, their formulas were “invincible”, expressing their warm gratitude at how Einstein gave them a helping hvà and unveiled quite an innovative thing. After all, it was Einstein who actually unearthed another, albeit seemingly unworkable, possible quantum relationship.
Even Schrodinger - the very physicist to lớn win the Nobel Prize in Physics with his Schrodinger equation revolutionizing quantum physics <7> - assented Einstein. He himself confessed that his Nobel-awarded equation was incomplete since it is yet to lớn altogether vì away with the absolute randomness of particles, thus needing further modification (note that the equation, to date, has revealed itself as any less perfect). To all appearances, he somehow seemed lớn side with Einstein in the very controversy regarding quantum physics’ counterintuition and flaws.
It was Schrodinger who coined a complete name for quantum entanglement in his “catly” thought experiment. The experiment was as follows:
“One can even mix up quite ridiculous cases. A cat is penned up in a steel chamber, along with the following device (which must be secured against direct interference by the cat): in a Geiger counter, there is a tiny bit of radioactive substance, so small, that perhaps in the course of the hour one of the atoms decays, but also, with equal probability, perhaps none; if it happens, the counter tube discharges & through a relay releases a hammer that shatters a small flask of hydrocyanic acid. If one has left this entire system to itself for an hour, one would say that the cát still lives if meanwhile no atom has decayed. The first atomic decay would have poisoned it. The psi-function of the entire system would express this by having in it the living và dead mèo (pardon the expression) mixed or smeared out in equal parts.
It is typical of these cases that an indeterminacy originally restricted to the atomic tên miền becomes transformed into macroscopic indeterminacy, which can then be resolved by direct observation. That prevents us from so naïvely accepting as valid a "blurred model" for representing reality. In itself, it would not embody toàn thân anything unclear or contradictory. There is a difference between a shaky or out-of-focus photograph & a snapshot of clouds & fog banks (t/n: Schrodinger implied that things with seemingly similar appearances may bear with wildly different natures)” <8>.
(Note: every descriptive sầu experiment involving neither particle radiation nor wave sầu equation - which are critical - is wrong, và drifted away from both Schrodinger’s initial concept & the nature of this topic).
The very reason for this experiment is lớn put on trial the absurdity in the interpretation of elementary particles’ superpositions. Again, Schrodinger & Einstein were lớn get their dissidents on their knees - lớn concede to the invalidity, either of their formulas or of this reality.
Back then, Einstein was excited at which, in much the same way as how Schrodinger was to hyên. The former held it that the cát indeed subsists & succumbs, whose fate is to be revealed the moment we open the box, & given its unanticipatability, there precedingly exists a “fate” of which. Akin lớn coin-flipping, forasmuch as we can never know what side it is unless our hand is lifted, the result is already either head or tail.
The cát may succumb, or keep living, và such a 50/50 thing is indeed unanticipatable. Nevertheless, the act of opening the box is merely khổng lồ observe sầu and confirm this, thus rarely changing the fact that the mèo did live, or cease himself to exist beforeh&.
The very same thing happens lớn quantum entanglement. To put into perspective sầu, Einstein did come up with the eminent glove sầu example to explain quantum physics in a more intuitive manner: given a pair of gloves with each put in a box, which is then transported to lớn the two Poles, as soon as one is open và reveals the left glove sầu in the North Pole, the right one must be in the South Pole box - a comtháng logics. Nonetheless, khổng lồ open the boxes is lớn observe only, whilst which glove belonging to which box was determined the very moment they were mix apart <9>.
In this manner, each of the two elementary particles at two ends of the universe has its own fixed spinning direction before any observation.
However, had it been that straightforward, the controversy would not have sầu lasted aý muốn the greakiểm tra masterminds for decades.
Having heard of such an experiment, the opposing quantum physicist party, represented by Niels Bohr, replied:
After all, even the absurdity Einstein and Schrodinger zeroed in was still a perception problem, thus rarely bound by any human law not to lớn work out that way.
“The mèo coetaneously succumb và subsist, forsooth. By the same token, the two gloves were unidentifiable before someone opened one of the two boxes. That opening holds the fate of the mèo, forasmuch as the two gloves were superpositioned until one of the containers was open. As soon as the one in the North Pole reveals itself khổng lồ be the left glove, that in the South Pole must be the right glove, khổng lồ all appearances. It is what it is theoretically, which is by no means falsifiable even when it sounds bewildering. Why could such a bewilderment, nonetheless, turn it wrong? For these experiments only spell out the bewilderment in which, instead of defying its falsifiability”.
In all likelihood, such a controversy can hardly be put on any empirical experiment. For example, should we open the box & observe sầu a healthy, lively cát, Einstein would interpret it as though “that the box opens và reveals a living cat means it has always been living”, whilst Boht would clalặng that “it lives, for upon opening the box, we see it alive sầu, insofar as whatever happens in the box before this was unidentified”.
On the whole, the controversy is divided into two major parties, one holding that the quantum world bears with “local rules” which are superpositioned since humans are constrained in terms of technology advent và perception - akin to lớn Einstein và Schrodinger’s, while the other falls for Bohr và Heisenberg, those reckoning that this world thrives on the elementary particles of absolute randomness.
Until the very last days of his life, Einstein still remained his view that quantum physics was a science field yet to lớn be completed, thus contingent upon every metaphysical interpretation as aforementioned.
Neither of the two experiments exist in reality. They, together with the theory of quantum entanglement, have been extracted from former quantum formulas Bohr, Heisenberg, or any quantum physicist had come up. Given the theories having laid the very foundation for quantum physics - particle spin, absolute randomness, non-identifiability, uncertainty principle, or wave equation - Einstein và Schrodinger turned which against quantum physics, khổng lồ spell out the absurdity in this ordinary human reality.
That said, quantum physics have offered many a compelling, innovative sầu things: an electron may haphazardly pop up at different locations in the atom orbit, or an elementary particle holds an non-identifiable spin & velocity; & those non-identifiability are not the human constraint but the nature of which, thus revealing themselves as subjective facts. Which, however, in some mysterious manners, identify themselves as soon as we start observing which. We can rarely puzzle over the exact information of any particle, for that goes wildly against its nature. What we can, meagrely enough, is lớn question “what is the probability of them turning up at this location?”
After all, the two parties died before the controversy ceased. Reality has proved Einstein wrong, whilst quantum physicists were incontrovertibly right.
Thereon, given the giải pháp công nghệ advent, series after series of experiments have sầu been conducted, evidencing that: a particle’s spin is yet khổng lồ be identify before observation, quantum entanglement does exist, identifying one particle defines the other, Schrodinger’s wave sầu equation is right and so is uncertainty principle. Simply put, there has been an experiment lớn leverage quantum entanglement, what Einstein và Schrodinger used to lớn prove sầu quantum physics’ falsifiability, in “teleporting” a particle & succeeded. To date, this giải pháp công nghệ has allowed humans lớn teleport particles at atomic levels <10>.
In fact, such things as phones, laptops, or PCs on which you are reading these lines, thanks to lớn quantum physics, could come into lớn being. To be more precise, almost every modern công nghệ originates from the aforementioned counterintuitive sầu quantum theories. Not only is their counterintuition handsomely useful, it has also unlocked an any less auspicious future. We, thus, have khổng lồ concede to lớn either Schrodinger’s paradoxical mèo, or the falsifiability of quantum physics - which would shatter this very world apart.
By the same token, Einstein came up with the two options: to either accept his formulas, which held that quantum physics was wrong, or khổng lồ heed the subsistence of every seemingly ridiculous thing, to which our perception is too meager to interpret. Cđại bại to victory as he was, since the ordinary was mix lớn buy into the former, reality, however, rules that the latter, instead, is what actually happening.
The quantum success has not only brought human civilization onlớn a dizzier height, but also put forward many a new philosophical questions. Defying determinism, it has also indirectly refuted fore-telling & the so-called “fate” - which are constituted by the very universal particles, operating in absolute randomness.
After all, quantum theories have sầu creeped upon the các mục of the most counterintuitive sầu, falsifiable theories. But they are not, và this, thus, has woefully enhanced its credibility.
As the acclaimed show Quantum Leap once said, upon studying quantum physics, irregardless of our will, we would never see this world the same way it “used to”.
*Those in quotation marks, unless , are purely the author’s interpretation, not a citation.
#MonsterBox
- Artist: Poetism.
- Trans: Heinous.
References:<1> https://aeon.co/ideas/what-einstein-meant-by-god-does-not-play-dice<2> https://en.wikipedia.org/wiki/Uncertainty_principle<3> https://statwebsite.stanford.edu/~susan/papers/headswithJ.pdf<4> https://en.wikipedia.org/wiki/EPR_paradox<5> https://en.wikipedia.org/wiki/Quantum_entanglement<6> https://en.wikipedia.org/wiki/Spin_(physics)<7> https://en.wikipedia.org/wiki/Schr%C3%B6dinger_equation<8> https://en.wikipedia.org/wiki/Schr%C3%B6dinger%27s_cat<9> https://arxiv.org/pdf/quant-ph/0404016.pdf<10> https://en.wikipedia.org/wiki/Quantum_teleportation<*> The Fabric of the Cosmos: Quantum Leap | NOVA | PBS