CỤC CƯNG ĐẾN RỒI BA ƠI MỞ CỬA

Ánh đôi mắt của anh khiến cho Kiều Minh Anh cảm thấy tư tưởng của mình không còn đối chọi thuần nữa, anh bao gồm lòng tốt thoa thuốc cho mình, bất ngờ trong đầu của cô ấy lại lưu ý đến linh ta linh tinh.

Bạn đang xem: Cục cưng đến rồi ba ơi mở cửa

Kiều Minh Anh, mi đầy đủ rồi đấy, yên tâm lại đi nào, bình thản lại đi nào!

“Em, nhằm em từ làm…” trong tâm Kiều Minh Anh cảm giác không được thoải mái và tự nhiên cho mấy, rộng nữa, góc nhìn của anh càng yên tâm thì Kiều Minh Anh càng cảm thấy tứ tưởng của bản thân mình không đối chọi thuần, cô khó khăn lòng trở đề nghị bình tĩnh lại được.

“Em đang căng thẳng gì thế?” Lê Hiếu Nhật liếc mắt nhìn cô, rồi sấn lại ngay sát Kiều Minh Anh, khá thở nóng phỏng của anh phả lên khía cạnh cô, cặp lông mày của anh ý nhướn lên, chú ý cô với vẻ bỡn cợt.

“Căng thẳng, ai căng thẳng gì đâu chứ, em bao gồm tay, để em tự làm là được rồi.” Kiều Minh Anh lập tức tủ định tiếng nói của anh, cô nói năng hơi gắn bắp, trong tâm không ngoài thầm khinh thường bỉ chủ yếu mình, rút cục đang xấu hổ mẫu quỷ gì thế?


Bình tĩnh lại! bình tĩnh lại nào! yên tâm lại nào!

Trong lòng cô vẫn kêu gào ầm ĩ, không phương pháp nào yên tâm lại được.

Ánh đôi mắt của Lê Hiếu Nhật thoáng hiện lên nụ cười, ánh nhìn nhìn cô càng trở phải gian xảo.

Anh dường bước, không nói gì, mà chỉ để tuýp thuốc vào tay cô: “Này, em tự làm đi.”

Lần đồ vật hai dễ dàng tính như thế rồi…

Kiều Minh Anh thầm thổn thức vào lòng, cô cứ cảm xúc anh quái gở lắm, nếu là trước đây thì chắc chắn là Lê Hiếu Nhật đang đè cô xuống, lột sạch mát cô ra rồi xong khoát trét thuốc mang đến cô bắt đầu đúng? không ngờ lúc này anh lại dễ tính như thế?

Mặt trời mọc từ đằng tây đây à?

Kiều Minh Anh mau chóng nhận đem tuýp thuốc như thể sợ anh sẽ ăn năn hận vậy, cô nặn một ít thuốc ra tay, rồi để bôi lên vai của mình.

Lê Hiếu Nhật dựa người vào tường, thư thả nhìn cô sứt thuốc.


Sau khi bôi ngừng phần vai, Kiều Minh Anh lại lướt xuống dưới.

Nhưng lướt xuống bên dưới lại là…

Vốn dĩ khuôn mặt đã bình tĩnh lại của cô lại đỏ bừng, ngón tay cô sẽ dính thuốc, quẹt cũng không được cơ mà không quẹt cũng không được: “Anh, anh hoàn toàn có thể quay mặt đi không?”

Lê Hiếu Nhật nhướn mày, ánh mắt của anh lòi ra vẻ ko vui: “Còn nói nhảm nữa thì anh để giúp đỡ em bôi.”

“…” Kiều Minh Anh mím môi, đôi mắt lung linh của cô chơm chớp, rồi cô thốt nhiên xoay fan đi, quay sườn lưng về phía anh, ban đầu lấy dung dịch ra bôi mang đến mình.

Lê Hiếu Nhật kinh ngạc nhìn người thanh nữ quay sống lưng về phía mình, anh nhếch miệng nở nụ cười, người đàn bà này đang trở yêu cầu thông minh rồi, không bắt anh quay đi, lấy cứng đối cứng nhưng mà tự cô quay người đi.

Sau khi thoa thuốc hết vùng bụng, bàn tay của Kiều Minh Anh khựng lại.

Cô nhận ra…

Đồ rửa mặt là đầm liền, ví như như cô mong mỏi thoa dung dịch lên chân và đầy đủ nơi khác, vậy thì phải…

Cô rất có thể vào phòng tắm từ tự dày vò mình không?

Kiều Minh Anh quay bạn lại, nhìn Lê Hiếu Nhật bằng đôi mắt long lanh, nhưng hốt nhiên phát hiện ra sự thích chí thoáng lướt qua gương mặt anh rồi trở nên mất, cấp tốc đến nỗi cô cứ ngỡ phiên bản mình chạm mặt ảo giác.

Bởi vì khuôn mặt của anh choàng lên vẻ ‘nếu còn không cấp tốc lên một chút ít thì sẽ lột thiết bị của em ra”, nếu như như cô còn dám kêu anh quay đi, hay những bảo anh thoát ra khỏi nơi này, e là hôm nay cô chớ hòng bước đi ra khỏi khu vực này…

“Em chú ý anh như thế…là muốn anh bôi thuốc cho à?” Lê Hiếu Nhật nhếch môi nở thú vui quyến rũ, anh vươn tay giật mang tuýp dung dịch trong tay cô ném vào sọt rác, rồi rước một tuýp mới ở sát bên lên.

“Em…” Kiều Minh Anh sững sờ, cô kêu anh quẹt giùm cô hồi nào?

“Ừm, anh sẽ thỏa mãn nhu cầu ước nguyện của em, không cần phải nhìn anh cùng với vẻ cảm kích như thế đâu.” Lê Hiếu Nhật ra vẻ đã hiểu rõ cả rồi, niềm vui trên môi anh càng rạng rỡ, anh vươn tay kéo quần áo của cô xuống.

Hoàn toàn không cảm kích một một chút nào cả!

Kiều Minh Ânh bị đẩy xuống, cô trừng lớn mắt, cảm xúc bực dọc nghẹn làm việc cổ họng đo đắn phát ngày tiết ra chỗ nào.

Lê Hiếu Nhật, mặt của anh rất có thể dày hơn một ít không? hoàn toàn có thể không?”

Sau khi đi thoát khỏi CR, Đỗ Ly được trợ lý mang tới bệnh viện, bây chừ cô ta đang rất được nối xương cùng bó thạch cao, bác sĩ đề nghị rất tốt là yêu cầu nhập viện.

Xem thêm: 10 Bàn Thắng Đẹp Nhất Của Ronaldo Trong Màu Áo Mu Và Real, Những Bàn Thắng Đẹp Hot Nhất

Đỗ Ly luôn đi theo Đỗ Lệ Na, mẹ của bản thân mình để sinh sống, tía của cô về đơn vị họ Đỗ sinh hoạt rể, bỏi nạm cô được theo chúng ta của mẹ, trước dịp cô thành lập không bao lâu, bố cô đã qua đời, bởi vậy cô biết khôn cùng ít về bố của mình.

Bởi do cô luôn luôn đi theo Đỗ Lệ Na nên cô siêu được bên họ Đỗ chiều chuộng, từ nhỏ tuổi đã kiêu ngạo và tùy tính, trước đó chưa từng phải chịu khổ bao giờ, chứ đừng nói đến việc bị bạn khác chém đứt một cánh tay như vậy này?

Lúc nối xương, cô ta đau mang đến mức bất tỉnh nhân sự đi, hiện thời vẫn còn chưa tỉnh lại.

Hành lang bên ngoài căn phòng VIP cực kỳ yên tĩnh, gần như không có bất kì ai qua lại.

“Người lũ ông đó cũng thật là lớn gan, ngạc nhiên lại dám ra tay với phụ nữ của tôi.” Đỗ Lệ na khoanh tay trước ngực, bà ta đứng trước góc cửa thủy tinh lớn, nhìn Đỗ Ly đang nằm bên trong, đôi mắt rất như là Đỗ Ly ấy toát ra vẻ phẫn nộ.

Lục Cung Nghị tựa bạn vào tường, không thể tin cậy nổi vào lời của Đỗ Lệ Na: “Tôi răn dạy bà đừng nhận xét thấp anh ta, ít nhất thì không có ai trong nước C va được mang đến anh ta đâu.”

Giọng nói của anh ta hết sức bình thản, tuy vậy lại pha lẫn vẻ lạnh lẽo lùng.

Đỗ Lệ Na xoay đầu đi, khuôn mặt được bảo trì rất tốt, không thể lưu lại vệt tích của thời gian, trông bao gồm vài nét của người thiếu nữ trưởng thành: “Tôi tin rằng chắc chắn là anh Lục sẽ làm cho được.”

“Đương nhiên rồi, gồm điều dưới tiền đề là không ở nước C.” Lục Cung Nghị không hề phủ nhận.

“Thế thì, chỉ việc không ở nước C là anh tất cả thể trả thù cho đàn bà tôi ư?’

“Nói đùa gì thế, mặc dầu không ngơi nghỉ nước C mà hy vọng đạp anh ta một phát cho chết, thì sẽ là chuyện cần thiết nào.” Lục Cung Nghị hừ lạnh, ánh mắt nhìn Đỗ Lệ na pha lẫn với vẻ trào phúng.

Ngây thơ, nếu rất thật sự có thể dồn Lê Hiếu Nhật vào chỗ chết một cách dễ ợt như vắt thì vẫn có bạn ra tay từ sớm rồi.

Đỗ Lệ mãng cầu không đặt lời trào phúng của anh ý ta vào lòng, ngón tay được đánh móng đỏ thắm lướt lên trên tấm kính thủy tinh, không thể để lại vệt vết: “Tôi nghe nói anh vô cùng yêu vk của anh ta, đúng không?”

Ánh mắt của Lục Cung Nghị nhanh chóng trở yêu cầu lạnh lùng, giống hệt như một thanh dao phóng về phía Đỗ Lệ Na: “Bà ước ao làm gì?”

“Anh cảm xúc thế nào?”

“Tôi cảnh cáo bà, không được va đến cô ấy, chứ bởi không đừng trách tôi chấm dứt hợp tác với bà thân chừng.”

Trong dịp nhất thời, thai không trở nên mát rượi và im re như tờ, khoảng mắt nhì người lũ họ va vào như như thể xẹt ra tia lửa.

Một cơ hội lâu sau, đa phần vì ánh nhìn của Lục Cung Nghị quá lạnh lùng và sắc đẹp bén, Đỗ Lệ na đành thỏa hiệp: “Anh Lục, chú ý anh như thế, ai không biết còn suy nghĩ Kiều Minh Anh là gì của anh ý đấy chứ.”

Lục Cung Nghị hừ lạnh một tiếng, ánh nhìn vẫn nhan sắc lẻm như thường.

Đỗ Lệ mãng cầu cũng ko đả động mang lại chuyện này nữa, nhưng bà ta lại không kiềm chế được ngọn lửa khó tính ở vào lòng, nhưng chẳng thể phát tiết đi đâu được, nghẹn ứ trong trái tim làm bà ta rất cạnh tranh chịu.

Bà ta lấy USB từ bỏ trong túi đeo ra, rồi đưa nó mang lại Lục Cung Nghị: “Ông vắt đã tính giao gia tộc lại đến Đỗ giữ Phong rồi, chị em kêu tôi hỏi anh, rút cục chừng nào anh mới ra tay?”

“Vẫn còn chưa tới lúc.” Lục Cung Nghị nhận lấy USB, anh quan sát nhìn ngó ngó một lúc rồi mới nắm nó trong tay.

“Vẫn còn không tới lúc à? Vậy khi nào mới đế lúc?” giọng nói của Đỗ Lệ Na hơi sốt ruột, trộn lẫn với ngọn lửa giận dữ.

Lần làm sao anh ta cũng bảo vẫn còn chưa đến lúc vẫn còn đấy chưa mang đến lúc, Đỗ Lệ Na vẫn nghe đủ lắm rồi.

Nếu còn kéo dãn ra nữa thì sau trước gì anh chị em họ Đỗ cũng biến thành rơi vào vào tay Đỗ giữ Phong.

“Nếu như bà không thích đợi thì tất cả thể dứt hợp tác thân chừng, tôi không tồn tại ép các người.” tiếng nói của Lục Cung Nghị có vẻ như khó chịu, ngoài ra anh không muốn nói tiếp.