Bồ đề kiếpFanficVô trách nát YYNguyên tácChđộ ẩm thượng thưTần thời Minh NguyệtHoạt hìnhTiểu thuyếtTranh con ảnhThông tin/Tin tức

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Tkhô nóng Ngọa XáQuyển II – Bách bộ phi kiếm

Chương thơm 08Thần Đô cửu cung

Ý định của Kinch Thiên Minch là bột phát, nó đi ko xin chào ai, vừa hỏi vừa kiếm tìm, cơ hội đi thời gian dừng. Cây cỏ dọc mặt đường dần khô héo, gió đêm dần trsinh hoạt rét, bất tri bất giác, nó đã từng đi rộng một tháng, tiết ttách sẽ lịch sự thu. Thêm một bước, thêm một ngày, Kinc Thiên Minh càng nản chí, càng mất hi vọng; dọc mặt đường hỏi fan ta, đừng nói là biết ve sầu băng đỏ, hỏi núi Thần Đô họ cũng chỉ lắc đầu, bảo trước đó chưa từng nghe nói.

Bạn đang xem:

“Núi Thần Đô gì cơ? Chưa nghe bao giờ!” Hôm kia, Kinch Thiên Minch lại hỏi một lão nông đang gặt lúa, lão nông nọ nhễ nsợ những giọt mồ hôi trán, vừa mang khăn ướt rứa trên vai lau mặt vừa đáp: “Nhưng gần đây thì gồm ngọn núi Vu đấy cậu tthấp, cậu tuyệt vời và hoàn hảo nhất không được đi lạc lên đó, núi Vu nọ là khu vực phù tdiệt ở, bạn phàm không leo lên được đâu.”

Núi Thần Đô thì không tìm kiếm thấy, mà lại đồn đại về núi Vu thì mỗi cá nhân nói một giao diện, Kinc Thiên Minh sẽ nghe đắn đo từng nào lần dọc đường đi, rằng trên núi Vu có phù tbỏ thần thông quảng đại cư ngụ, lệnh một tiếng có thể bảo cây có thể đi, hoa biết bay, chưa hẳn khu vực người phàm rất có thể lại gần; lão nông nọ hãy còn dông nhiều năm đầy đủ sản phẩm công nghệ, Kinch Thiên Minc đang buông giờ cảm ơn ỉu xìu xìu, quay fan lê bước tiến.

Continue reading →


Quyển II chương07

Tần thời Minch Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Thanh khô Ngọa Xá Quyển II – Bách bộ phi kiếm

Chương thơm 07 Nhạc tiên bay bổng

Đêm ấy, Kinch Thiên Minc trần trọc mãi không tài nào ngủ được, lúc này là lần thứ nhất nó giao chiến với những người ta tự Khi bắt đầu tập võ, công phu tập dượt hằng ngày trong cả mấy năm nay chẳng phần đông hữu dụng Nhiều hơn ko lâm vào tình thế gắng hạ phong, Tuy rằng cơ hội tiến công có phần lờ mờ không hiểu biết, song hiện giờ ghi nhớ lại lại thấy vừa mừng vừa sợ hãi. Nó ko chớ được, cđọng tái hiện tại mãi trong đầu ctranh tượng hành động khốc liệt với tía bạn bè Hắc Bạch Hoa cơ hội ban ngày, vị trí giường mãi nhì bố canh giờ đồng hồ sau mới chịu tức hiếp đi.

Đoan Mộc Dung thì ngủ cho nửa tối bỗng mnghỉ ngơi đôi mắt tỉnh giấc dậy; quanh đó khu rừng rậm trúc xanh xạc xào, đâu như bao gồm tiếng hát rất khẽ.

Đoan Mộc Dung đôi mắt nhắm đôi mắt msinh sống trở mình xuống nệm, mặc áo ngoại trừ, khẽ chân cho cạnh cửa sổ chú ý ra, chỉ thấy một tín đồ nam nhi đứng dưới ánh trăng, tay áo phân phất, khía cạnh mày tuấn tú, miệng còn đang khe khẽ hát bài xích hát cô hay dìm nga, tuy nhiên do bạn con trai hát cần tất cả phần thêm trầm buồn:

“Này cỏ lan thu này ngươi vuShình ảnh đường tăm tắp mấy màu rủNày lá xanh xanh cành trăng trắngNgọt ngào thơm ngào ngạt say thân emNgười ơi tín đồ xứng người xinh đẹpMà sao ngươi nhíu khía cạnh ưu sầu?”

Continue reading →


Quyển II chương thơm 06 (phầnII)

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Thanh hao Ngọa Xá Quyển II – Bách bộ phi kiếm

Chương thơm 06 Lần đầu lộ bản lĩnh (phần II)

Ngoại thành Hoài Âm, sâu trong bóng mát bên dưới sườn núi, A Nguyệt đã ngồi vẫn ngồi tán phễu thuộc bố đứa Kinh Thiên Minh, Lưu Tất, Hạng Vũ.

Tuy trong năm này A Nguyệt với Hạng Vũ đều lên mười bố, tuy vậy Hạng Vũ cứng rắn, xiêm y xinh xắn, đi đâu cũng lòi ra khí chất sang trọng, còn A Nguyệt mặc một chiếc áo bông cũ vứt đi của Phục Niệm, dù nó vẫn cần sử dụng đai sống lưng quấn mấy vòng lập tức tuy nhiên quan sát vẫn thùng thình hy vọng tuột mang đến vị trí, càng nổi bật sự rẻ bé nhỏ của chính nó. Mỗi lần A Nguyệt nói chuyện mang lại thời điểm hào hứng, nhị ống tay áo trông chẳng khác nào nhì phiến quạt to lớn tròn đang quạt gió.

Hơn nhì thời gian trước, Hạng Vũ vẫn đưa ra quyết định ko tiếp tục mang đến học tập con đường nghe người ta lải nhải, Lưu Tất gồm trả lời nắm nào thì cũng chỉ nói: “Ài, xem sách viết chữ, chưa phải chỉ nên biết viết tên mình là đầy đủ rồi sao?” Thđọng độc nhất khiến nó thấy độc đáo bây chừ đó là học tập võ cũng các võ sư. Vốn lúc này Hạng Vũ hứa ba đứa kia cho tới giúp thấy đao báu nó vừa mới tất cả.

“Giống Chyên ổn Non, anh mau rước đao ra mang lại chúng tôi coi đi!” A Nguyệt thúc giục, Lưu Tất cũng lên tiếng phú họa. Hạng Vũ đưa vẻ thần túng thiếu, cần sử dụng dằng mãi mới Chịu toá quấn trang bị, mang ra một bẫy đao thoạt chú ý khôn cùng thô kệch.

Continue reading →


Quyển II cmùi hương 06 (phầnI)

Tần thời Minch Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Thanh hao Ngọa Xá Quyển II – Bách cỗ phi kiếm

Cmùi hương 06 Lần đầu lộ bản lĩnh (phần I)

Hai năm vội vàng vã trôi qua, Kinch Thiên Minh vẫn mười lăm tuổi, thân thể cường tchũm, khuôn khía cạnh ngày dần kiểu như Lệ Cơ, phân biệt là 1 thiếu hụt niên tuấn tú. Hàng sáng sủa tinch mơ, Cái Nức hiếp vẫn dốc mức độ dạy nó nhì thức Bách bộ phi kiếmNhất dĩ tiệm chi cùng Nhất liễu bách liễu.

Một ngày nọ, hai thầy trò làm phép cũ, ttránh vừa sáng đang luyện kiếm vào sảnh. Cái Nhiếp ngắt một cái lá non trên cây đặt lên trên mũi kiếm của Kinc Thiên Minc, yêu cầu nó thi triển tức tốc tư cách thức chnóng, đtrần, nâng, kéo.

Kinc Thiên Minch khẽ đồng ý, kiếm Thanh Sương trong tay hơi nâng, phiến lá theo đó hất lên, chỉ thấy lá lượn trong ko trung, bay xuống vùng trước đùng một phát lại ra sau, vừa trái vẫn bắt buộc, chao liệng triền miên cơ mà luôn không rời mũi tìm Tkhô cứng Sương nửa tấc. Ước chừng xuyên suốt một nén mùi hương, phiến lá xanh rất nhiều khiêu vũ múa trong ko trung, tuy nhiên không hề dính vết mờ do bụi khu đất. Nó vẫn dương dương tự đắc, Cái Nhà hiếp đùng một phát yêu thương cầu: “Đổi cung bộ<1>, tiến nhanh phía trước!”

Kinch Thiên Minc nghe sư phú nói vậy, chân sải cung cỗ một bí quyết tự nhiên và thoải mái, tuy vậy thân fan vừa di chuyển lên phía trước, phiến lá nhỏ xíu nhỏ tuổi đang sinh sống trên mũi kiếm đùng một cái bao gồm Xu thế rơi xuống vai trái nó, kiếm trước lá sau, Kinh Thiên Minc không nghĩ các, mau chóng vạch một hoa kiếm, chỉ bằng một đụng tác, phiến lá lại trsinh hoạt về đằng sau sự khống chế của mũi kiếm.

Continue reading →


Quyển II chương05

Tần thời Minch Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Thanh hao Ngọa Xá Quyển II – Bách cỗ phi kiếm

Chương 05Tám mạch không giống kinh<1>

Vừa qua nửa đêm, tư đứa Kinh Thiên Minh, A Nguyệt, Hạng Vũ, Lưu Tất tập hợp trước góc cửa Đoan Mộc Dung, sẵn sàng xông vào trong nhà quỷ. Đêm ấy không trăng không vấn đề gì, tối như đêm bố mươi, trên tuyến đường càng ko nghe thấy giờ bạn, cực kỳ quỷ dị, mang lại Kinh Thiên Minh cũng thấy mặt đường phố thân quen ko kể cửa nhà bản thân bấy tiếng thực có tác dụng bạn ta vạc tởm.

Mặt Lưu Tất nhnạp năng lượng nhó khổ cực, vẻ nlỗi chuẩn bị khóc cho khu vực, môi trớt trớt run giọng: “Vì… Vì… Vì sao em cũng bắt buộc mang đến trên đây đợt tiếp nhữa cơ…”

A Nguyệt run môi, trả lời: “Mọi… Mọi fan hồ hết là… Bạn… Quý Khách tốt… Có phúc cùng hưởng trọn gồm họa cùng… Cùng… Cùng…” Một chữ “chia” cuối cùng lại thiết yếu nhảy ra.

Xem thêm: Pin Sạc Dự Phòng Xmobile 9000 Mah Xmobile Y303, Sạc Dự Phòng X Mobile Y303 9000Mah

Continue reading →


Quyển II chương04

Tần thời Minch Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Tkhô nóng Ngọa Xá Quyển II – Bách bộ phi kiếm

Chương thơm 04 Tình về địa điểm đâu

Giữa ruộng lúa xanh mướt, nhị anh nông dân vác cuốc cày bừa, một trước một sau lật xới đập tơi thửa đất vốn phì nhiêu nay đã bạc mầu, đùng một cái ko hứa hẹn nhưng mà thuộc ngước đầu lên, thấy một cụm mây Black mập mạp kéo tới đỉnh đầu, snóng trường đoản cú phía tây rền vang từng hồi nlỗi đá phệ nối đuôi nhau rần rần lnạp năng lượng down. Một vào hai fan hoang mang và sợ hãi nói: “Mau, mau dọn dẹp đồ về nhà!” Nói chưa không còn lời, mưa giọt Khủng bởi phân tử đậu tương vẫn buông bỏ xuống, cả hai xách liềm cuốc chạy trối bị tiêu diệt.

Trong tòa nhà tma lanh cạnh ruộng lúa, gồm tín đồ ngồi cạnh bàn trà soát, đó là Vệ Trang. Y nhìn đăm đăm mấy chữ béo Đoan Mộc Dung còn lại bên trên tường, ko tự nhận ra phiên bản thân vẫn dìm nga:

“Này cỏ lan thu này mày vuSảnh mặt đường tăm tắp mấy màu rủNày lá xanh xanh cành tlặng tímNgọt ngào thơm ngát say thân emNgười ơi bạn xứng người xinc đẹpMà sao ngươi nhíu mặt ưu sầu?…”

Ngoài công ty, mưa nhỏng trút nước, tiếng mưa dần mau, Vệ Trang gần như ko nghe ra mình vẫn hát gì, chỉ Cảm Xúc cơn chống mặt đứt quãng. Y ôm đầu vùng dậy, mân mê phần đông bé chữ bên trên tường, nói: “Đoan Mộc cô nương, cô xem, chưa phải tôi vẫn còn sinh sống đây sao?”

Continue reading →


Quyển II chương03

Tần thời Minc Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Tkhô nóng Ngọa XáQuyển II – Bách bộ phi kiếm

Chương thơm 03Nghiên mực tuy nhiên cửa<1>

“Thời Đại đạo thực hiện, thiên hạ là của chung… Chọn kẻ tài năng đức, dạy dỗ tin cậy hòa đồng… Nên tín đồ ta không chỉ có yêu thương riêng rẽ bố mẹ bản thân, không những yêu riêng rẽ con cháu mình… Khiến kẻ già được cung phụng, trai tnuốm tất cả khu vực cần sử dụng, trẻ em được nuôi lớn…<2>” Phục Niệm đứng thân thỏng viện Mộc Đồng, nhì mắt lyên ổn dyên gọi nhàn hạ, chính đã dạy dỗ học tập trò. Kể cũng lạ, bình thường Phục Niệm thủ thỉ thì thú vị dí dỏm, nào gồm ai không ham mê nghe, mang đến thời gian dạy dỗ học tập thì lời giảng lại khô ráo nhạt nhẽo mất không bẩn mẫu vui bên trên đời. Trong giờ đồng hồ gọi bài bác của Phục Niệm, mười đứa ttốt thuộc lứa vào thỏng viện đang đứa thì ngủ, đứa thì gục từ cơ hội làm sao.

Trừ Phục Niệm ra, trong lớp chỉ với hai bạn thức giấc táo bị cắn dở, một là lớp trưởng Lưu Tất cá tính lanh lợi mê thích độc nhất là xem sách, thầy gọi câu nào nó cũng lẩm nhẩm gọi nằm trong lòng câu ấy; tín đồ sót lại chính là Kinh Thiên Minch, vì nó đã tập trung niềm tin nthùng ra ngoài hành lang cửa số.

Continue reading →


Quyển II chương02

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Thanh Ngọa XáQuyển II – Bách cỗ phi kiếm

Chương thơm 02Mai danh ẩn tính

Đêm buông, nhà dân cày lẻ tẻ giữa hai bờ ruộng đã tắt đèn từ khóa lâu. Trong bóng buổi tối, gió bắc lùa hải dương lúa nhấp nhô, bông lúa thành sóng lnạp năng lượng tăn uống. Dọc theo tuyến phố khúc khuỷu đầy đá vụn, một cô gái mặc đầm thêu xanh vẫn đặt chân tới.

“Ái ôi!” Cô gái áo xanh dừng bước, trách rưới móc: “Thứ đọng gì làm đau chân cô nương phía trên vậy?”

Cúi đầu quan sát, thế ra là một trong những kẻ nằm hướng ngang bên đường, ngực ko phập phồng, mồm khá căng, nhị mắt trừng trừng, nhưng lại thân thể không cứng đờ, có lẽ bắt đầu chết không lâu.

Cô gái áo xanh vấp váp đề xuất xác bị tiêu diệt vào đêm tối mù, đã không lo ngại lại còn ngồi xuống thò tay sờ nắn tử thi, tiếng nói đậm chất phương Bắc chứa lên, đếm: “Một, nhị, ba… Ngực tất cả chín dòng lỗ lớn cân nhau. Hừ! Đến thiệt là, đã đồng nhất thì chỉ việc chọc một chiếc là đủ rồi mà?” Kẻ ptương đối thây trên đường chính là Hạ Hầu Ương trúng một chiêu Thảo trưởng oanh phi của Vệ Trang cơ mà chầu trời đơn vị ma. Đôi ngươi cô bé nhíu lại vẻ chán nản và bi quan, thuyệt vọng nói: “Ài, thừa chán rồi.”

Continue reading →


Quyển II chương01

Tần thời Minh Nguyệt – Ôn Thế Nhân, Tướng Tkhô giòn Ngọa XáQuyển II – Bách cỗ phi kiếm<1>

Tóm tắt quyển trước

Kinc Kha và Lệ Cơ vốn là thanh hao mai trúc mã, dẫu vậy vẻ đẹp của Lệ Cơ tởm động thế gian, vua Tần tốt biết, nghiền vua Tề dâng lên. Lệ Cơ bị bắt cho tới cung Tần new tuyệt vào bạn vẫn có giọt ngày tiết của Kinch Kha; để bảo vệ huyết quản của Kinch Kha, Lệ Cơ đành nương thân nghỉ ngơi cung Tần. Kinh Kha mất Lệ Cơ, sa bớt ý thức, tuy vậy chạm mặt yêu cầu dị thú bên trên núi đã tiếp liền tỉnh giấc ngộ, luyện thành Kinh thiên thập bát kiếm. Xuân qua thu cho tới, trong cung Tần, Lệ Cơ sinch hạ con trai của Kinc Kha – Kinh Thiên Minh; vua Tần yêu cây yêu thương cả cành, cũng coi nlỗi con đẻ. Kinh Kha tiếp nhận trọng trách rưới ham mê Tần vị hoàng thái tử Đan nước Yên giao phó, sở hữu thủ cung cấp tướng mạo quân Phàn Ô Kì và bạn dạng đồ gia dụng Đốc Cang dâng lên vua Tần, nhân cơ hội giết hại, song trù trừ việc ham mê Tần đã trở nên trưởng hộ vệ Vệ Trang thông cáo cho vua tự trước. Nhiệm vụ không thắng cuộc, Kinch Kha cùng Lệ Cơ thuộc chết vào hoàng cung. Hàn Thân được hai fan cậy nhờ vào, dẫn Kinch Thiên Minc chạy trốn. Vua Tần hạ lệnh truy tìm sát đứa con yêu thương Từ lâu, phái ra bốn đại hộ vệ Phong Lâm Hỏa Sơn sớm hôm truy đuổi. Nước Dịch rét căm, bờ sông Ô, sau một cuộc chiến thân bụi vệ sinh sậy, Hàn Thân bị Song Chùy Sơn trong tứ đại cao thủ giết hại, bỏ mạng. May cầm, Thiên hạ đệ nhất kiếm Cái Nhiếp đáp đúng lúc cho tới chỗ, thi triển Bách bộ phi kiếm hạ toàn bộ tứ đại cao thủ, Kinc Thiên Minch bắt đầu tạm bay nàn, tuy vậy Cái Nhà hiếp cũng trở nên tmùi hương cực kỳ nặng sau trận chiến. Cuộc truy vấn tiếp giáp của vua Tần không vị vậy nhưng gián đoạn. Nguyện vọng của cố kỉnh nhân, phó thác của kẻ đang xẻ, đêm trường quạnh hiu quẽ, tình xưa chẳng diệt, Cái Nhà hiếp đưa con của bạn xưa – Kinh Thiên Minch – tới biên chình họa nước Yên, đi về chỗ vô định…

Chương thơm 01 Dưới hoa tử đằng

Thịnh độc nhất khu đất Tần, đó là Hàm Dương núi trải sông bọc, nngu dặm thành trì kiên cố; ấy còn tiệm rượu lớn số 1 trong thành Hàm Dương bao gồm một chiếc tên Phù Phong lâu rất là thanh trang, trên cửa hiên bao gồm xung khắc hai chữ triện Phù Phong, chính là thủ cây bút của Lí Tư, bậc thầy thỏng pháp của ghê thành.

Lầu Phù Phong xây cạnh bên sông Vị, là bản vẽ xây dựng nhà lầu thi thoảng thấy trong thành Hàm Dương. Từ bên trên lầu ngắm ra, sông Vị cuồn cuộn về phía Nam, núi Tông san gần kề hướng phía Bắc. Một cửa hàng rượu nho nhỏ tuổi thôi, vẫn rất có thể thu không còn non sông nước Tần vào tầm mắt.

lúc ấy, chỉ gồm một tín đồ khách hàng khuôn khía cạnh xương tí hon, phảng phất phong thái của người trí thức sinh sống bên trên lầu nhị rộng rãi. Nếu không có thanh hao tìm báu đặt ngang bên trên bàn, làm sao ai nhận biết y đó là trưởng hộ vệ mặt người Tần vương vãi Doanh Chính – Vệ Trang.

Continue reading →



Tên gốc: 秦时明月 (Tần thời Minh Nguyệt<1>)Tác giả: Ôn Thế Nhân, Tướng Thanh hao Ngọa XáDịch: Vnạp năng lượng VănTình trạng truyện: Hoàn thành (8 quyển)Tình trạng dịch: Quyển II, đang tiến hành (tốc độ chậm)

TẦN THỜI MINH NGUYỆTLời tựa: Cầm kiếm theo đuổi ước mơ (Ôn Thế Nhân)

Tôi say mê nghe tín đồ béo nói về võ hiệp tự bé dại, phát âm chuyện tranh võ hiệp là trúc xả stress đa phần thời đến lớp tè học tập. Đầu năm 1960, tôi lên trung học tập cơ sở, gần như là cả lớp bắt đầu phát âm tè thuyết võ hiệp; Đài Loan lúc đó chủ yếu vào thời kì tè tmáu võ hiệp đạt mang đến đỉnh điểm, tác gia và tác phđộ ẩm võ hiệp những ko nhắc xiết. Ban đầu là khi tung học tập hoặc được ngủ, phần lớn fan mau chóng cho tới “báo danh” làm việc siêu thị thuê mướn truyện võ hiệp, sau này phát âm riết thành nghiện, tới trường cũng quăng quật trong cặp không hề ít truyện võ hiệp mang lại đọc, lưu giữ tất cả một lần bị thầy giáo phát hiện, còn bị pphân tử đứng bạn hữu cả một trong những buổi chiều.

Thời ấy có rất nhiều tác gia viết võ hiệp, những người kha khá nổi tiếng nhỏng Tư Mã Linch, Ngọa Long Sinch, Gia Cát Thanh hao Vân, Thượng Quan Đỉnh, Tiêu Dật, Mộ Dung Mĩ là Cửa Hàng chúng tôi tương đối hay phát âm. Sau này, Kyên ổn Dung đúc kết tinch hoa trường đoản cú cố kỉnh hệ chúng ta, cũng gắn thêm truyện cùng với niên đại lịch sử vẻ vang và toàn cảnh nhân vật; chính vì thế, giới tiểu ttiết võ hiệp cho tới thời đại ông gần như đã định được fan cầm đầu.

Continue reading →


*
1. Xin đừng đem gì mang ra ngoài, hãy cần sử dụng nút ít Reblog hoặc dẫn link nhằm share giúp bọn chúng mình.

2. Quốc ngữ nước ngoài ngữ vô tứ, tán gẫu loạn đả thoải mái và dễ chịu, chỉ nói trước nhà bọn chúng mình không phù hợp ngữ điệu ngoài trái đất đấy. Đừng dùng teencode, chớ nói nuốm QuickTranslator, cũng chớ ta cô bé tỉ muội nha.

3. Thắc mắc về cách phiên âm thương hiệu A Lan NhãCơ Hành, Yên Trì NgộThiếu Quán xin xem theo đường dẫn.

4. Chúng bản thân bị thèm đá. Nhớ còn lại đá cho việc đó bản thân bao gồm rượu cồn lực dọn dẹp ổ :3 Không ưng ý khuyến mãi ngay đá công khai minh bạch thì gửi vạc qua Hộp thư cho việc đó bản thân cũng khá được, sẽ có fan kí nhận ngay :3